|
Sáng thứ bảy mưa vẫn rơi tầm tả,
Thu mới tàn vội vã đón đông qua.
Trời mưa giông che phủ ngõ về nhà,
Bao thương nhớ
nhói đau đè ngực trái.
Tiếng mưa rơi như nhạc tình êm ái,
Đượm u buồn
gieo rắc mãi nơi tim.
Đổ từng
cơn như thách thức gọi tìm,
Những kỷ niệm vươn
mình lên vẫy gọi.
Trời giông bão sương mù giăng mờ lối,
Giọt mưa sầu réo rắc gọi tên ai.
Em có nghe trong thương nhớ u hoài,
Tiếng anh gọi thì thầm bay theo gió.
Đông đã về
tiếng côn trùng than thở,
Mộng không thành trôi lặng lẻ ngoài hiên.
Tiếng yêu gieo bao thương nhớ ưu phiền,
Anh ôm trọn nỗi niềm trong ký ức.
Tiết đông về trái tim anh thổn
thức,
Chạm nỗi lòng bao hoang hoải nhớ thương.
Bước lang thang dưới
giông bão trên đường,
Buông sầu muộn thả hồn theo mưa gió.
Hà Chấn Hưng 何振興
California, U.S.A., Giao Mùa Thu-Đông
2025
|