|
Lối
cũ thường ngày ta bước đi,
Mùa thu
ươm nắng sắc nhu mì.
Đong
đưa nhành lá vờn theo gió,
Tìm bóng hôm
nào dạ khắc ghi.
Ai đã
cho tôi giấc mộng hồng,
Với bao
lưu luyến những hoài mong.
Mỗi chiều
dạo bước lòng sao nhớ,
Một
bóng hình ai dõi mắt trông.
Có lẽ
vì em nhoẻn miệng cười,
Để
anh thầm nhớ mãi khôn nguôi.
Một
người em gái trên triền dốc,
Thoảng
nhẹ mùi hương giữa núi đồi.
Nhặt
chiếc lá vàng gởi tặng em,
Nụ
cười duyên dáng ướt môi mềm.
Hồn
nhiên hương sắc tình nồng ấm,
Để
nhớ hôm nào bóng dáng em.
Vị ngọt
tình thu nét dịu dàng,
Giấc
mơ vương vấn chẳng hề tan.
Đường
xưa lối cũ ta tìm lại,
Một
chút hương thừa mãi chứa chan.
Trần Hưng 陳興
California, U.S.A., Thu 2025
|