|
HỘI AN PHỐ CỔ
Một lần về
với Hội An,
Là trăm năm
ướp muôn vàn nhớ thương.
Mái rêu phố cổ
tơ vương,
Tóc dài phơi phới
hiên đường Triều Châu.
Guốc khua rộn
rã Chùa Cầu,
Lung linh bến
nước đèn màu lửng lơ.
Phố mềm
như một bài thơ,
Dịu dàng Phúc Kiến
ngẩn ngơ đèn lồng.
Câu hò Quảng ngọt
môi hồng,
Ghé thăm phố
cổ lòng không muốn về.
NMT
Hội An, Việt Nam, 03.2011
*
HOÀI NIỆM HỘI AN
Tôi nghĩ về một ngõ phố rêu phong,
Nơi ẩn hiện những ngôi
nhà rất cổ.
Mái ngói âm dương hoành phi chạm
trổ,
Con mắt thần canh cửa ngõ
trăm năm.
Tôi nghĩ một thời dĩ vãng xa xăm,
Đèn vàng vọt soi mập mờ phố
hẹp.
Tiếng rao hàng vang xa cùng tiếng
dép,
Kéo lê buồn âm vọng đến
nghìn khuya.
Tôi nghĩ về thuở con lạch ngăn
chia,
Bên phố Nhật – bên phố Tàu chiếm
ngự.
Chùa Cầu bắt qua nối dòng lịch
sử,
Truyền thuyết ếm Cù long mạch
thịnh suy.
Tôi nghĩ về một thương cảng
sầm nghi,
Những chuyến tàu buôn mọi miền
xuôi ngược.
Con sông Hoài xưa sâu xanh dòng nước,
Tấp nập thuyền bè
đưa rước thủy chung.
Tôi nghĩ về một dòng chảy
lưu dân,
Phúc Kiến - Triều Châu -
Quảng Đông - Gia Ứng;
Hải Nam… xa xôi gánh gồng
địu cõng,
Soãi cánh trùng khơi chim đậu
đất lành.
Tôi nghĩ phố xưa trù phú an
bình,
Kẻ sống tha
hương người dân bản địa.
Quần tụ bên nhau
đẹp tình trọn nghĩa,
Hội An
hiền hòa bản chất xưa nay…
NMT
Hội An, Việt Nam, 03.2011
|