|
Thành phố Hàng Châu rất
độc đáo ở chỗ là họ sử dụng
năng lượng b́nh ác quy và không có khói bụi. Ở đây chính phủ trang
bị cho người dân xe đạp công cộng, toàn
bộ xe màu đỏ. Mỗi người muốn sử
dụng th́ nhét thẻ vào cột khoá th́ sẽ mở
được và sử dụng, cái thẻ này giống
như thẻ căn cước của ḿnh vậy
đó.
Toàn bộ họ sử dụng
xe đạp, xe đạp điện, hay xe bus; không sử
dụng xe máy đâu nhe. Hệ thống đường
phố cuả họ rất đẹp, không xây nhà cao
tầng v́ sẽ che mất mỹ quan thành phố, không
khí ở đây trong lành vô cùng. Ở đây không thấy
ai băng qua đường mà họ đi xuống bằng
đường hầm ở phía dưới, phiá trên
là xe chạy, c̣n tầng bên trên là họ trồng rất
nhiều loài hoa. Nói chung khung cảnh thật đẹp
và sạch sẽ vô cùng. Anh biết không, ở Trung Quốc
họ ưu tiên cho du lịch, nếu xe du lịch muốn
quẹo th́ họ sẵn sàng nhường đường
và không hề nghe một tiếng c̣i nưă đó ạ.
Ở đây mưa nên
sương mù dày đặc và lạnh. Buổi sáng
đi du thuyền trên Tây Hồ; wow, hồ này rất rộng
và đẹp, thuyền cũng được chạy
bằng b́nh ác quy v́ thành phố này là thành phố sạch
và xanh đúng nghiă như vậy luôn đó. Họ chở
ḿnh dạo một ṿng quanh hồ và tham quan thắng cảnh
của hồ. Ở giữa hồ có 3 cái b́nh mà tờ
tiền 1 tệ có biểu tượng này. Giữa hồ
mọc lên 3 ḥn đảo, gío thổi lồng lộng
đến mát lạnh. Bên tay trái hồ th́ được
xây dựng những toà nhà nhiều tầng nhưng
không cao lắm, c̣n bên tay phải th́ không được
xây dựng để nguyên khung cảnh hùng vĩ núi
sông rất đẹp.
Trước mắt có một
cái tháp, trên đỉnh tháp được làm bằng
vàng nặng 200 tấn, tháp này có
truyền thuyết nếu gia đ́nh không hạnh phúc
đến đây cầu xin sẽ được hạnh
phúc. Ngay
tại bến tàu xích tới chút là ngôi biệt thự
cuả nữ sĩ Tống Khánh Linh (phu nhân của Tôn
Dật Tiên), nh́n đẹp lắm đó ạ.
Đi dạo quanh hồ mất một tiếng sau
đó đi tham quan miếu Nhạc
Phi, đây là ngôi miếu ông Nhạc Phi trong truyện
Tào Tháo, Lưu Bị.
Tuy trời mưa, vậy mà mọi
người cũng phải che dù đi tham quan chứ
đâu bỏ điểm nào hihi… Chiều đến,
đoàn đi phim trường; wow, phim trường ở
đây xây c̣n rộng và hoành tráng hơn phim trường
Thiên Long Bát Bộ lần
trước nưă. Ḿnh phải
canh giờ vào phim trường để coi trích đoạn
vở Tào Tháo đó -- chỉ diễn có 15 hay 20 phút thôi
nên phải tranh thủ. Chỗ
họ diễn là băi cát rất rộng, nếu không có
tiền th́ khỏi vào xem, hihi… Chưa tới giờ
diễn th́ họ kinh doanh, có nghiă là ai muốn phi
ngưạ th́ 20 tệ 1 ṿng, anh thấy không, đúng
là người Trung Quốc mọi lúc mọi nơi
đều biết kiếm lợi nhuận hết. Bên
ngoài là các tượng cuả 3 ông Tào Tháo, Nhạc Phi,
Lưu Bị. Đi quanh phim trường mỏi chân muốn
chết luôn.
Sau đó lên thuyền “tàu chiến”
đi ra sông để ngắm toàn cảnh phim trường
thật đẹp. Wow, nói chung là đẹp lắm, họ
biết đầu tư trước hết là để
đóng phim, kế đến là bán vé cho du khách vào tham
quan. Tiếp theo đi thưởng thức trà Long Tĩnh. Đây là loại trà họ chỉ
sử dụng đọt không. Trà ở đây nổi
tiếng khắp Trung Quốc. Khi ḿnh pha trà th́ những
đọt trà này chiả thẳng lên trời chứ
không nằm lung tung như những loại trà khác, bởi
vậy nó mới nổi tiếng chỉ có Hàng Châu mới
trồng được loại trà này. Trà này có tác dụng
trị ho, đau cổ và thanh lọc chất độc
trong người, uống có vị ngọt thanh và
ăn bả trà cũng có vị ngọt. Như đă
viết, loại trà này không chừa bỏ một thứ
ǵ, ḿnh thưởng thức được tất cả
hết, hihi…
Cuối cùng là xe khởi hành
đi Tô Châu, hết ngày thứ 3 tại Trung Quốc.
Buổi tối tại Tô Châu đi dạo khu mua sắm.
Ở đây buôn bán cũng sầm uất và đồ ở
đây cũng mắc, nhưng cũng có khu mua đồ
giá rẻ, mọi người mua chút quà lưu niệm.
Khi dạo phố mọi người đang nói chuyện
vui vẻ th́ tự nhiên lại thóang một mùi
hương không thể chịu nổi, đó là mùi
đậu hũ thối, thế là bà con lại bịt
mũi chạy mất . Nơi đây kiến trúc khu mua
sắm cũng giống khu mua sắm ở Đại Lư lần
trước, buổi tối họ thắp đèn
đỏ thật đẹp.
Đang đi th́ trời đổ mưa thế
là bà con co gị chạy nhanh về khách sạn…
Hẹn sẽ kể tiếp
ngày thứ tư vào kỳ sau…
Kiwi Nguyen, Ph. D.
California, U.S.A., 08 August 2011
|