|
NỖI NHỚ CHƯA VƠI
Vượt đường dài t́m lại chút hương xưa,
Tiếc thủa trước trao lời chưa trọn ư.
Bụng nhẩm tính hơn phần tư thế kỷ,
Ngọn lửa kia vẫn âm ĩ cháy hoài.
V́ đă từng muốn được
nắm bàn tay,
Cho điện giật vào những ngày đến lớp.
Hôm khai giảng đứng chờ trong hồi hộp,
Như một người sợ thi rớt cuối năm.
Nên nhiều hôm lảng vảng trước nhà nàng,
Mong gặp mặt vờ hỏi han bài vở.
Chịu mang tiếng là một người học dở,
Hết hai mùa chưa
viết rơ chữ thương.
Hôm nay
đi dạo kiếm khắp nẻo đường,
Chẳng t́m được bóng người thương buổi ấy.
Dù phố nhỏ xưa giờ không đổi mấy,
Chắc là nàng cũng
bươn chải
tha phương.
Trở về đây với cuộc sống đời thường,
Tám giờ sáng lo lên đường tới sở.
Tạm gác chuyện đi t́m em cũng dở,
Xây nhà lầu nhốt nỗi nhớ chưa vơi.
CNB
Sài G̣n, Việt Nam, 01 Sep 2025
|