|
MỘNG THU XƯA
Chiều
về vạt nắng buông rơi,
Buâng
khuâng niềm nhớ một thời hoa niên.
Trời
xanh mây trắng luân phiên,
Đong
đưa gió thổi từng phiên hững hờ.
Sân
vườn cây lá tỉ tê,
Dường
như thu đến vỗ về hạ trôi.
Thu về
ru giấc tình khơi,
Nghe buồn
man mác chơi vơi cõi lòng.
Thương
sao từng giọt nắng hồng,
Cỏ
xanh mây trắng ươm nồng tình thu.
Hà Chấn Hưng
何振兴
California, U.S.A., Thu 2011
*
TÌM THU
Nhìn lá vàng rơi ở chốn này,
Ngàn thương trăm nhớ gợi về đây.
Tôi ngồi lặng lẽ mà thờ thẫn,
Bỏ mặc hồn thơ lơ lửng bay.
Theo gió, mây thu bay cuối trời,
Thả hồn chầm chậm dạt theo đi.
Đi về nơi ấy khung trời cũ,
Tìm lại người xưa đã nữa đời.
Tôi biết thu về luyến nhớ thương,
Người xưa năm cũ bao vấn vương.
Bao nhiêu năm đếm thu đi, đến,
Tôi vẫn mộng mơ giấc mộng thường.
Thu lại trở về đếm lá rơi,
Mong người thu đến sẽ cùng tôi,
Cùng tôi đan dệt đường còn lại;
Đôi lứa chung vui suốt cuộc đời.
Tạ Huệ Hạnh 谢惠杏
Atlanta, Georgia, U.S.A., Thu 2011
|