|
Năm ấy tôi bị sung vào Hội đồng giám thị
kiêm giám khảo đặt tại trường Hồ
Ngọc Cẩn tỉnh Gia Định. Giáo sư Nha
Trang chỉ có ba người gặp nhau ở đây.
Tôi chấm Văn, Liệp và Trinh chấm Toán. Thư kư
Hội đồng là Trần Phạm Hiếu, vốn
từng trọ cùng pḥng hồi ở trường Nữ,
nên anh rất rơ về tôi, xếp ngay tôi vào nhóm cộng
điểm.
Vào thời ấy máy tính chưa phổ
biến nên khâu cộng điểm thủ công thường
làm cho công việc kéo dài ngày thêm. Các chức sắc của
Hội đồng thường ḍ hỏi nhau để
t́m sẵn những người cộng nhanh và ít sai. Một
số người quen tôi thường đánh giá tốt
về khả năng ấy của tôi, v́ vậy tôi
thường được giao nhiệm vụ cộng
điểm, tuy việc này thường giao cho dân Toán.
Riêng chỉ có năm ấy tôi mới thực sự biết
ḿnh nên làm thế nào mới “phát huy thành quả” của
công việc. Những lần cộng điểm
trước kia, tôi chỉ là anh thợ cộng thuần
túy, để vuột biết bao là cơ hội.
Mỗi “mâm” cộng điểm
thường có 4 người. Một người cộng
tờ A, một người cộng tờ B, một
người cộng phiếu thí sinh và người cuối
cùng là “mâm trưởng” ngồi quản lư và giữ
liên lạc giữa “mâm” cộng điểm với Hội
đồng chấm thi. Cộng xong một pḥng thi,
chúng tôi đổi nhau ḍ lại, đối chiếu kết
quả. Những chỗ cộng sai, người cộng
phải đích thân chữa lại và kư tên bên cạnh
để chịu trách nhiệm.
Các kỳ thi trước đó, tôi
hoàn toàn chọn việc công tờ và né việc cộng
phiếu cho đỡ mệt mắt . Lắm giám khảo
ghi phiếu chẳng cái nào thẳng hàng, buột mắt
người cộng chạy “chữ chi” mệt đuối
và nhầm lẫn búa xua.
Lần này tôi bị “trấn” cho việc
cộng phiếu. Té ra tôi được hưởng
phước to tổ bố mà bấy lâu nay không tự
biết. Tôi phát hiện ra một hoa khôi ăn ảnh hết
cấp. Tôi rút riêng phiếu điểm cô ta đặt
bên cạnh, ngắm đi ngắm lại không chán mắt.
Tôi giữ riêng điều bí mật ấy, bởi phô
ra th́ làm ǵ có gă nào biết ơn, không khéo c̣n giành giật,
b́nh phẩm dễ mắc cơn ghen ngầm đột
xuất th́ chả ra làm sao. Khi “mâm trưởng”giục
nộp phiếu, tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ, kư
tên lên b́ đựng phiếu mà cảm thấy tay ḿnh bủn
rủn hẳn đi. Tôi quyết tâm là không dừng lại
ở đó, nhất định phải gặp mặt
cô ta cho bằng được mới cam ḷng. Tôi kín
đáo ghi nhanh mọi điều cần thiết. Cô ta
tên là Lê Thị KT.
Sau một buổi nhọc nhằn,
về lại pḥng nghỉ, tôi nắn nót chép lại phiếu
điểm cô ta, nhét vào túi áo vừa mới lấy từ
vali ra.
Tắm rửa xong, tôi và hai bạn
đi ăn chiều. Thấy tôi đi ngược
hướng, hai gă bạn thắc mắc, tôi bảo:
-
Ḿnh mới phát hiện một quán
cơm bụi rẻ mà ngon hơn nhiều.
Đi được một quảng,
tôi mới bật mí là đưa hai gă đi ngắm một
hoa khôi mà cả hai không dễ ǵ có cơ hội chiêm
ngưỡng. Đáng lẽ háo hức, hít hà mới
đúng kiểu, ai ngờ Liệp trợn mắt quát:
-
Hoa khôi hả? Sao giờ “cụ” mới
nói? Lẳng lặng tắm một ḿnh! Thay đồ tốt
một ḿnh! Bộ “cụ mi” dùng hai đứa làm … kê hả?
Tôi cười cười:
-
Được làm “đ̣n kê” cũng
đă là may. Đừng lộn xộn! Chút nữa sẽ
biết!
Tiếp… (1)
Chúng tôi thả bộ dọc
đường Bùi Hữu Nghĩa đến đầu
Cầu Sắt. Nhận đúng địa chỉ, tôi dừng
lại nh́n người đàn ông tóc hơi bạc, vóc
dáng phục phịch, tướng mạo rất “kẹ”:
tóc rễ tre đầu đinh, mắt ốc nhồi,
lông mày chổi xể, trông rất xứng vai hải tặc.
Hai bàn tay chuối mắn của ông ta nắm chặt
hai bên chiếc áo thun ba lỗ giũ giũ rung rung
để xua bớt khí nóng oi người.
Ông ta đang đứng trước
nhà ḿnh. Tôi cất tiếng sau lưng ông ta:
-
Bác ơi! Có phải đây là nhà cô KT
không ạ?
Ông ta giật thót, quay phắt lại
nh́n tôi trừng trừng, gầm lên bằng chất giọng
lơ lớ:
-
KT! KT! Ai cũng hỏi KT hết!
Nhuệ khí của tôi mang theo lúc ra
đi đă đột ngột tụt hẳn phân nửa.
Tuy vậy, phản ứng hùng hổ của vị hải
tặc thừa cân này làm tôi cảm thấy vui vui một
cách không lư giải được.
Liệp cười nhẹ như tiếng
gió, ghé tai tôi bảo nhỏ:
-
Hoa khôi của “cụ mi” đây thiệt
sao? Quả thật là ta chưa có cơ hội chiêm
ngưỡng… Bái phục!
Đừng tưởng gầm
được một phát dồi dào trọng lượng
như vậy là ông tướng đă hạ hỏa
ngay đâu? Ông ta thôi giũ giũ chiếc áo ba lỗ
nhưng vẫn chưa buông hẳn, mắt trố thô lố
ra nh́n tôi, sẵn sàng gây sự tới cùng. Nếu ngay
lúc ấy có ai rỉ tai rằng ông ta từng là một
“mă thầu dậu” (du côn bến băi) khét tiếng giang hồ hoặc là tướng cướp
Tầu ô loại xịn, chắc tôi tin ngay cái rụp,
không cần hỏi tới hỏi lui lấy nửa
câu.
Nhác thấy phía sau ông ta là một
người đàn bà Miên, tôi chợt ngộ ra chân lư vốn
được nghiệm đúng từ lâu đời:
Những cuộc hôn phối Triều
Châu với Miên, kết quả luôn là
sinh ra hoa khôi thứ thiệt. Và tôi đă gặp dịp
đích thân kiểm nghiệm chân lư này tại chỗ!
Thú vị thật!
Tôi lên tiếng thật chậm, thật
rơ, v́ tôi cố ư nâng công suất máy phát đủ cho ba
người nghe, tức là cả bà vợ Chùa Tháp cùng
cô con gái rượu của ông ta:
-
Chúng tôi không hỏi KT như ông nghĩ
đâu! Chúng tôi là giám khảo chấm thi gần đây.
T́nh cờ cộng điểm cho cô KT nên tiện
đường báo sớm cho cô ta đỡ phải chờ
đợi kết quả, có khi thấp thỏm mất
cả tuần, rất hại cho sức khỏe. Con
trai có khi c̣n không chịu nổi sự chờ đợi
đến thế.
Quả nhiên t́nh h́nh chuyển biến
thấy rơ. Ông tướng lơ lớ nọ mặt
mày hơi chùng lại, c̣n bà vợ th́ tươi hẳn
ra, nhoẻn miệng cười thật niềm nở:
-
Mời mấy thầy vào uống
nước đă ạ!
Tôi làm bộ … con nhà lành:
-
Xin lỗi, chúng tôi chỉ trao điểm
rồi đi ngay thôi ạ!
Thật ḷng th́ tôi rất mong
được ngắm một nụ cười khác
trẻ trung hơn. Đúng là “cầu được,
ước thấy”, KT không chờ mẹ gọi, xuất
hiện ngay chỗ cửa nhà trong thông ra nhà ngoài. Cô ta e
ấp gật đầu chào … ba khảo quan. Điều
đáng nói hơn cả là cô ta hào phóng ban cho chúng tôi một
nụ cười mà theo tôi nhận xét, nó ăn đứt
nụ cười trong tranh La Giocondo. Vẻ thanh tú của
KT th́ đạt tiêu chuẩn tượng nữ thần
Venus chứ không nặng tŕ tŕ như nàng Mona Lisa trong
tranh nọ. Nếu ông Leonardo Da Vinci chịu chữa lại
tranh ông bằng nụ cười KT th́ tôi bảo đảm
rằng tranh ông sẽ tăng giá gấp ba!
Ông bố lầm ĺ bỏ đi về
phía cầu để hóng mát. Sẵn cái đà hầm hè
ngon lành ấy, giá ông ta có nhă ư nện cho mỗi “thầy”
một quả đấm làm sái quai hàm ngă lăn quay tại
chỗ th́ sau khi nhận một nụ cười mê hồn
như thế chắc tôi cũng thấy là huề vốn
dư sức!
KT bước ra tận cửa, cất
giọng trong trẻo:
-
Mời ba thầy bớt chút th́ giờ
vào chơi một lúc ạ!
Chỉ chờ lời ấy, chúng
tôi ngoan ngoăn bước vào. Tôi vừa đi vừa
đặt tay lên ngực áo, chậm răi móc sao cho mảnh
phiếu điểm rời khỏi túi đúng vào lúc
ḿnh ngồi xuống ghế. Rút nhanh quá sẽ gặp
vô số cái dở, trao ngay th́ gây cảnh không đẹp
làm ngượng ngập cho cả hai. C̣n cầm theo vào
bàn, yên vị rồi mới trao th́ trông cũng có vẻ
sượng sượng, ngố ngố, chẳng làm
ǵ có chút tao nhă thanh lịch. Ngồi xuống ghế,
tôi mới rút xong được phiếu điểm,
đưa qua mặt bàn, đặt trước mặt
KT. Bà mẹ gốc Chùa Tháp đă rời khỏi sạp
hàng xén, tiến lại đứng sau lưng cô con gái
rượu.
Tôi đùa:
-
Cô xem kỹ đi nhé ! Bàn kỹ với
mẹ xem điểm môn nào chưa được vừa
ư, cô cứ cho biết để … chúng tôi chấm lại.
Tiếp… (2)
Nghe câu đùa không giống ai, cô ta
đang cúi mặt cộng nhẩm lại điểm
thi, liền ngước mắt nh́n lên thật quyến
rũ, tặng riêng cho câu nói đùa ấy một nụ
cười rạng rỡ và duyên dáng mà mấy chục
năm “bôn tẩu giang hồ” tôi chưa hề
được giai nhân nào toàn tâm toàn ư ban cho như thế.
Cả người tôi tê dại hẳn đi.
Cô ta xuưt xoa thỏ thẻ:
-
Thiệt là cảm ơn mấy thầy
hết sức! Em mừng quá! Năm ngoái em thiếu
đúng ba điểm. Năm nay em lại thừa vừa
đúng ba điểm. Em mừng quá! Lại một cái
mỉm cười gây choáng cho ba gă đàn ông háo sắc
hạng… nghiệp dư!
Anh chàng Kim Trọng ngày xưa không biết
học được của ai, đă phổ biến
rộng răi kinh nghiệm tán gái của ḿnh qua câu:
“Rốn
ngồi chẳng tiện, dứt về chỉn khôn.”
Tôi nhập tâm câu ấy từ lâu nên
đưa mắt cho hai ông bạn. Cả hai cảm thấy
vai tṛ làm “bánh xe thứ năm” chả thú vị ǵ cho lắm
nên hưởng ứng không chút chần chừ. KT tiễn
khách ra tận lề đường. Tôi tranh thủ
lúc đi gần cô ta nói mấy tiếng thật nhỏ:
-
Nếu tôi gởi thư, KT có đáp
thư không?
Cô ta cúi mặt, trả lời lí nhí:
-
Cứ gởi mới ạ!
Câu trả lời quá đơn giản
nhưng tôi cho là rất đáng… chấm đỗ lần
nữa (theo kiểu “lưỡng quốc trạng
nguyên” của mấy ông “thợ bịa” ngày xưa). Nụ
cười tiễn khách của KT hôm ấy vẫn c̣n
“sáng măi ḷng tôi” đến tận hôm nay khiến lắm
lúc tôi nghĩ lẩn thẩn “Nếu đời ḿnh
không nhận được một nụ cười
như vậy th́ … mức thiệt hại là bao nhiêu phần
trăm nhỉ?”
Để chứng minh ḿnh thực sự
đi dạo và chỉ ghé chơi v́ động ḷng… làm
phúc nên khi cáo từ xong, chúng tôi c̣n lững thững
đi tiếp thêm về phía cầu cho thật ra vẻ
nhàn du, chẳng ai nhắc ǵ đến chuyện
đói bụng cả.
Cùng tựa vào lan can Cầu Sắt,
chúng tôi nh́n ḍng nước đục của kênh Nhiêu Lộc
chảy lờ đờ phía dưới, Liệp bảo:
-
L. à! Nụ cười lúc năy của
em mê ly quá, tao có chết ngay lúc ấy chắc cũng
không thấy uổng đời tí ti nào! Thiệt
đó!
Tôi sững sờ. Cả đời
dạy Toán đến ngay đơ cả tâm hồn,
tôi cứ nghĩ là thấy gái hắn chỉ nh́n theo kiểu
bác sĩ phụ khoa, biết quái ǵ tṛ mê mẩn lăng mạn,
ai ngờ hắn phát biểu thật là tột trời,
trên cả lăng mạn đến mấy tầng!
Trinh “tịnh khẩu” suốt. Rơ
ràng hắn chọn thái độ “kính nhi viễn chi”.
Cái thằng cha này cầu an mới vĩ đại làm
sao! Xem ra hắn lương thiện hơn hẳn lăo
Liệp, cái lăo cứ nhảy chồm vào mê đại,
chẳng nể nang ưu tiên ǵ kẻ giới thiệu.
Tôi bâng khuâng nhớ câu than thở của
chàng Kim khi nếm mùi tiếng sét ái t́nh:
“Người đâu gặp
gỡ làm chi?”
Tôi cấm đầu óc ḿnh nhớ
thêm câu tiếp theo v́ không muốn tự nguyện làm kẻ
ngu ngốc lảng nhách. Không bổ sung tôi vào lực
lượng ấy th́ cơi đời này cũng đă ê
hề loại ấy rồi. Tuy nhiên, tạo hóa
đúng là một cậu bé nghịch ngợm quái ác nên
người xưa cũng đặt tên cho là Hóa nhi (cả
Nguyễn Gia Thiều lẫn Nguyễn Du cũng đều
thừa nhận như vậy!). Cái cậu Hóa nhi ấy
cũng đă chơi tôi một vố: Gần ba
mươi năm sau, t́nh cờ trôi giạt tôi lại
thuê trọ ở một ngôi nhà tầng xây đúng trên nền
cũ ngôi nhà lợp tôn của KT ngày ấy và câu thơ
Thôi Hộ lại gợi cho tôi vô số ngậm ngùi: “Nhân diện bất tri hà xứ khứ
…” (Mặt hoa giờ đă về đâu?). Tôi dám chắc
là cái món bâng khuâng của nhà thơ họ Thôi nọ chẳng
thể nào đậm đặc bằng của tôi!
Ngô Văn Lại 吳文賴
Đà Nẵng, Việt Nam, Tháng 9, 2011
|