TIỄN EM |
|
|
(Họa bài Riêng Tặng Một Người
của giáo sư Ngô văn Lại) |
|
Đối xuôi
Ta tiễn đời
em đến giữa sông, Đêm sầu chiếc
bóng cảnh phòng không. Hơi nàng thoang thoảng,
mê ngàn dạ, Ngơ ngẩn mùi
hương, ấm tấc lòng; Nàng hát anh đàn, tâm
hợp xướng, Chim ca phượng
hót, phụng hòa long. Giờ đây cách trở,
trời xa nước, Ấp mãi trong lòng, mộng
chẳng xong. |
Đối ngược Ấp mãi trong lòng, mộng
chẳng xong, Đành trôi theo gió cố
tìm long. Đại
dương hai bến, tâm đầu ý, Lưỡng mảnh
vành trăng, hợp xướng lòng; Cách trở muôn đời
em có nhớ ? Xa xôi ngàn dặm lại
thương không ? Dù cho con tạo xoay
vòng mãi, Ta quyết chờ
nàng, ở cuối sông. |
|
|
|
|
|
|
Du Sơn Lãng Tử (遊山浪子) <photo>(Khoá 65/68) |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|