|
THOÁNG
HƯƠNG NGUYỀN
( Hòa vần: Ðêm Buồn Giáng Sinh của bạn
Trần Hưng )
Ðón lễ quê người, lạnh giá không?
Bao nhiêu kỷ niệm gợi trong lòng.
Trời buồn thay sắc mùa nhung nhớ!
Hun hút tình ai vẫn đợi mong.
Viễn xứ lễ về ta nhớ nhau,
Hồn thơ băng giá mấy Ðông sầu.
Trùng dương xa cách đôi bờ bến,
Người đã đi rồi lạc chốn đâu?
Ấm áp hương lòng đón Chúa sinh,
Ngàn trùng xa cách chỉ riêng mình.
Thánh ca khơi lại bao niềm nhớ,
Một giấc mơ xưa gợi dáng hình.
Thánh thót Giáo Ðường Cha giảng Kinh,
Chứng lời cầu nguyện, quyện
hương linh.
Chúa Trời ban phước người ngoan đạo,
Lễ đến buồn, vui một chuyện tình.
Trên cửa Giáo Ðường gió lạnh thêm,
Tìm về dĩ vãng bóng tàn đêm.
Lời thề năm cũ, sao phai nhạt?
“Trọn kiếp yêu thương… hẹn kết nguyền!”
Du Sơn Lãng Tử 遊山浪子
Bắc California,
U.S.A., Tháng 12, 2007
*
HƯƠNG
TÌNH CŨ
( Hòa vần: Ðêm Buồn Giáng Sinh )
Bài Thánh Ca đó: còn nhớ
không?
Ðêm Noel nào: khắc ghi lòng…
Khải Minh, Nha Trang nơi trường cũ!
Thánh lễ đôi mình, nguyện ước mong.
Buốt giá bao mùa, xa cách nhau!
Tim em đau xót, lệ dâng sầu.
Ninh Hòa kỷ niệm xưa thương tiếc!
Anh nở phụ tình, em biết đâu?
Áo trắng, tim hồng thuở học sinh,
Yêu đương ngây dại, tủi duyên mình!
Thời gian đáp số không qui định.
Một thoáng đam mê:
biến dạng hình.
Chuông vọng Giáo Ðường, tâm niệm kinh,
Vì sao xuất hiện, sáng lung linh.
Phép lành cứu độ soi trần thế,
Ðức Mẹ ban ơn, trọn nghĩa tình.
Ngã Sáu nhà Thờ, gợi nhớ thêm,
Hòn Chồng, Hòn Vợ:
lạnh sương đêm.
Tâm hưng: cầu Bóng
nay xa lạ?
Núi Nhạn mong chi: “dệt mộng nguyền!”
Hương Tâm 香心
U.S.A., Noel 2007
|